Chủ đề

(Chính trị) - Ngày đi học, mình nghĩ, phận nhà nông dân, quen mót lúa, mò chạch, có bao giờ dám mong được Bộ trưởng, Chủ tịch nước nhớ tên, biết mặt, những người vốn chỉ thấy trên tivi. Nhưng rồi…

Đêm tiễn biệt Chủ tịch nước Trần Đại Quang

Khoảng 5 năm trước, một lần họp giao ban, Tổng Biên tập Phạm Văn Miên bảo: “Bộ trưởng Trần Đại Quang” gặp tôi có hỏi, nhà báo Đăng Minh là ai. Ít lâu sau, thư ký Bộ trưởng điện nói rằng, Bộ trưởng mời nhà báo Đăng Minh lên phòng có việc. Thế rồi từ đó, mỗi khi có vấn đề cần tuyên truyền, Đăng Minh lại có dịp được lên phòng làm việc của Bộ trưởng.

Điều đặc biệt là khi sửa bài, Bộ trưởng thường đọc và đề nghị mình ngồi trực tiếp để giải thích một số ý và khi sửa, thường hỏi “có nên như thế không”. Một phóng viên mà được Đại tướng hỏi như thế, cảm giác thật trân quý vô cùng… Nhiều hôm sang phòng, thấy các bác cấp tướng còn ngồi đợi ở phòng trợ lý, mình khép nép đứng hành lang. Nhưng đồng chí trợ lý bảo “bác gọi vào ngay, việc báo chí ưu tiên trước”.. Đại tướng lên Phủ Chủ tịch, cứ nghĩ rằng từ nay chắc ít khi có cơ hội được gặp như trước. Nhưng không, trợ lý của Chủ tịch điện báo lên Phủ Chủ tịch. Nhiều hôm mang sổ lên, gạch những ý cơ bản theo gợi ý của ông, về viết ngay. Hôm sau, bài đăng Nhân Dân, QĐND, CAND…

42651273_10210670834761618_5787170777241485312_n

Chủ tịch nước Trần Đại Quang và nhà báo Đăng Minh

Và sáng 26.12.2017, một lần nữa, nhận được điện lên ngay. Tâm lý lúc này thật bồi hồi, vì được biết Chủ tịch nước mới đi chữa bệnh ở nước ngoài được ít tháng. Đồng chí trợ lý bảo bác đợi ở phòng, sang ngay. Đẩy cửa bước vào, trống ngực đập thình thịch. Chủ tịch nước ngồi đợi 1 mình ở phòng, lần này ông không hút xì gà như trước. Và sự giản dị, ân tình của Chủ tịch khiến cảm giác bồi hồi qua đi. Hôm nay trông ông đã khỏe hơn, da dẻ hồng hào hơn. Tự tay rót chén nước chè, Chủ tịch bảo “vừa rồi gặp cử tri, có cụ lại nắm tay mà nói rằng, Chủ tịch bằng da bằng thịt thế này mà trên mạng họ tung tin Chủ tịch Trần Đại Quang giả. Đấy, mạng giờ xuyên tạc đến thế”. Cử chỉ ân tình, Chủ tịch nước kể rất nhiều điều về cuộc sống, về gia đình, ngay cả việc giáo dục con cái sống có ý chí vươn lên, biết tự lập, không ỉ lại, dựa thế bố mẹ. Rồi những trăn trở về đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực, về báo chí chống luận điệu sai trái…

Câu chuyện của Chủ tịch nước và phóng viên kéo dài đến khi kim đồng hồ đã chạm 12h trưa. Định xin phép ra về thì Chủ tịch nước sang phòng thư ký lấy hộp bút trao tặng và bảo trưa nay ăn cơm cùng đồng chí Chủ nhiệm VP Đào Việt Trung cùng 2 anh trợ lý. Bữa cơm do nhà bếp Văn phòng CTN nấu, cũng giản dị với rau xào, thịt kho, canh cải…

Từ bận đó, mỗi lần gặp lại ông, thấy gương mặt gầy đi, lòng âu lo, dự cảm điều chẳng lành.

Kiếp người sinh tử, về với cát bụi, chỉ một lần, vua hay dân xưa nay cũng chẳng ai chống lại được mệnh trời. Dẫu biết vậy, và sự dự cảm đến gần, vậy nhưng khi hay tin, lòng không khỏi bàng hoàng. Chủ tịch nước, cương vị đó gắn với trọng trách quốc gia, thật cao vợi. Nhưng phong thái gần gũi, ân tình đã thu hẹp khoảng cách, để cao vợi cũng thấy gần hơn, trân quý hơn tất thảy. Những điều bình dị mang sức sống lâu bền, sự lớn lao nhiều khi không ở giáo huấn, ở triết lý cao siêu mà lại tỏa lên từ điều bình dị đó…

Theo FB Phan Văn Trường

Thích và chia sẻ bài này trên:
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@trandaiquang.net